GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM HUYỆN CƯ M'GAR

CHÙA HOA NGHIÊM

02 Lê Lai - Thị Trấn Quảng Phú, Huyện Cư M'gar, Tỉnh Đăk Lăk.

Cập nhật lúc 20-07-2016 (GMT+7) -- Xem: 463

Giáo lý và pháp môn

Hai chữ “教理 - Giáo lý là nghĩa lý trong kinh giáo, tác dụng và mục đích của giáo lý là để phá chấp. Tại sao? Bởi do chúng sinh chấp thật, nên bị kẹt nơi sinh tử luân hồi chẳng thể ra được, nên giáo lý là dạy cho chúng sinh phá chấp để thoát khỏi luân hồi, phải thực hành theo giáo lý mới mong giải thoát.

Tám mươi bốn ngàn pháp môn, đều là phương tiện do Phật lập ra, tất cả đều nằm trong giáo lý, chẳng có ngoài giáo lý; kể cả pháp môn Tổ Sư Thiền, nói “教外別傳-Giáo ngoại biệt truyền”, ấy chỉ là phá cái chấp thật về giáo lý, nhưng cũng là nằm trong giáo lý. 
Bát Nhã Tâm Kinh phá hết tất cả các chấp từ Tiểu thừa, Trung thừa, Đại thừa …đều là thực hành đúng theo giáo lý chứ chẳng ở ngoài giáo lý.


Bốn tông của pháp Đại thừa Trung Quốc là Thiên Thai, Hiền Thủ, Tam Luận, Duy Thức, thuộc về Giáo môn; và bốn tông thực hành là Thiền tông, Tịnh độ, Mật tông và Luật tông. Đối với bốn tông thực hành thì người chẳng biết giáo lý, chẳng cần biết qua giáo lý vẫn thực hành được, còn bốn tông của Giáo môn thì căn cứ theo kinh giáo, như Thiên Thai căn cứ Kinh Pháp Hoa, Hiền Thủ căn cứ Kinh Hoa Nghiêm … cho nên vừa học giáo lý vừa thực hành theo kinh giáo mới là học đạo.
Người thời nay học giáo lý mà nghịch với giáo lý, các Phật Học Viện đa số chỉ dạy giáo lý mà không có phần thực hành, rồi dạy học kinh sách lại hướng dẫn phương pháp niệm Phật, dạy một cách tạp nhạp, tức áp dụng không đúng Tông chỉ của Kinh đó, khiến giáo lý chẳng còn tác dụng, chẳng được lợi ích.
Thiền sư Thích Duy Lực

Ý kiến phản hồi

Xin vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu